mỗi người lính là một câu chuyện (14)
mỗi người lính là một câu chuyện
Trong làng có một người phụ nữ mà ai nhắc đến cũng lặng đi đôi chút. Tên bà là Hạnh. Ngày trẻ, bà có người yêu. Hai người lớn lên cùng nhau. Đã hẹn ngày cưới. Đã chọn vải may áo. Đã tính chuyện dựng nhà. Mọi thứ gần như sẵn sàng. Trước ngày đi xa, chàng trai ấy nói: “Đợi anh về rồi mình chụp ảnh cưới.” Cô gái cười. Gật đầu. Không ai nghĩ đó là lời hẹn kéo dài cả một đời người. Những năm đầu, bà Hạnh vẫn đợi. Mỗi dịp Tết lại may áo mới. Mỗi khi có ai từ xa về làng lại hỏi thăm. Rồi thời gian trôi. Bạn bè lần lượt lập gia đình. Con cháu đề huề. Còn bà vẫn sống một mình. Có người khuyên: “Quên đi.” Bà chỉ cười. Không trả lời. Trong chiếc hòm gỗ của bà có một tấm vải trắng đã ngả màu theo năm tháng. Đó là tấm vải bà từng định may áo cưới. Bà giữ suốt mấy chục năm. Không dùng. Không bỏ. Cho đến lúc tóc bạc trắng. Có người hỏi: “Bà có tiếc tuổi xuân không?” Bà nhìn lên bàn thờ rất lâu rồi đáp: “Không.” Nhưng đôi mắt bà đỏ hoe. Tôi hiểu rằng đôi khi điều đau nhất không phải là mất đi một người. Mà là giữ trọn một lời hẹn suốt cả cuộc đời. Và sống tiếp với phần ký ức không bao giờ thành hiện thực.


