mỗi người lính là một câu chuyện (145)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp chị Hạnh vào một buổi chiều muộn. Chị mang ra một cuốn sổ nhỏ, bọc trong lớp vải cũ đã phai màu.
“Đây là của bố tôi,” chị nói.
Cuốn sổ được trao lại cho gia đình sau chiến tranh, qua tay một người đồng đội. Người mang về không kể nhiều, chỉ nói rằng đó là thứ ông giữ bên mình trong những ngày cuối.
Chị Hạnh đã đọc.
Nhưng không đọc hết.
“Có những trang… tôi dừng lại,” chị nói.
Những trang đầu là những dòng ghi chép đơn giản: ngày tháng, nơi đi qua, vài dòng cảm nghĩ. Không có gì lớn lao.
Nhưng càng về sau, chữ viết càng thưa dần.
Có trang chỉ một dòng.
Có trang bỏ trống.
Đến một đoạn, chữ dừng lại giữa chừng.
Không có kết thúc.
Chị Hạnh không đọc tiếp.
Không phải vì không muốn.
Mà vì không dám.
“Tôi sợ… đọc xong thì hết,” chị nói.
Từ đó, cuốn nhật ký được gói lại.
Không mở nữa.
Không ai đọc tiếp.
Những trang còn lại vẫn nằm đó.
Như một phần chưa kịp kể.
Một câu chuyện dừng lại.
Không phải vì không còn gì.
Mà vì không còn người viết tiếp.


