mỗi người lính là một câu chuyện (148)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Dậu khi ông dẫn tôi đi trên một con đường đất cũ. Ông đi chậm, thỉnh thoảng dừng lại ở một vài điểm.
“Đến đây… là tôi dừng,” ông nói.
Không phải vì mệt.
Mà vì đó là nơi ông không đi tiếp trong ký ức.
Ngày trước, ông và một người đi cùng qua con đường này.
Cùng bước.
Cùng dừng.
Cùng đi tiếp.
Cho đến một điểm.
Người kia không còn đi cùng nữa.
Ông vẫn đi tiếp.
Nhưng trong ký ức, ông dừng lại ở đó.
“Tôi không nhớ đoạn sau,” ông nói.
Không phải vì quên.
Mà vì không muốn đi qua một mình.
Mỗi lần kể lại, ông luôn dừng ở cùng một chỗ.
Không kể tiếp.
Không thêm.
“Tới đó… là đủ,” ông nói.
Tôi đứng ở điểm ông dừng.
Hiểu rằng có những con đường vẫn còn.
Nhưng người ta chọn dừng lại ở nơi ký ức còn đủ hai người.



