mỗi người lính là một câu chuyện (159)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Hảo trong một buổi trưa. Ông chỉ cho tôi một cái bát cũ, miệng bị sứt một góc nhỏ.
“Cái này… ngày xưa nó hay dùng,” ông nói.
Người ông nhắc đến là một thanh niên trong xóm, đã đi và không trở về.
Ngày trước, mỗi lần ăn cơm chung, người đó thường lấy đúng cái bát này.
Không phải vì đẹp.
Chỉ vì quen.
Có lần, cái bát bị sứt.
Mọi người bảo đổi.
Người đó cười:
“Dùng vẫn được.”
Rồi vẫn dùng.
Không thay.
Sau khi người đó đi, gia đình không bỏ cái bát.
Không dùng lại.
Chỉ rửa.
Để lên kệ.
“Tôi sang chơi… vẫn thấy nó ở đó,” ông Hảo nói.
Không ai chạm vào.
Không ai cất đi.
Như một phần bữa cơm vẫn còn thiếu.


