Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (16)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ14/06/2026khà a sơn (xã pà cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Chương trên một triền đồi nhìn về dãy núi phía xa.

Ông chỉ tay:

“Ngày trước tôi với nó hay ngồi đó.”

Người bạn mà ông nhắc tới là đồng đội thân thiết nhất.

Hai người từng hứa với nhau rất nhiều điều.

Rằng khi mọi chuyện kết thúc sẽ cùng trở về.

Cùng dựng nhà.

Cùng lên núi săn mây.

Cùng uống chén rượu đầu năm.

Những lời hứa của tuổi trẻ thường đơn giản như thế.

Nhưng cũng chân thành như thế.

Lần cuối gặp nhau, hai người đứng trên sườn đồi nhìn về dãy núi xa xa.

Người bạn cười:

“Về rồi nhớ lên đây nhé.”

Ông Chương gật đầu.

“Nhất định.”

Nửa thế kỷ đã trôi qua.

Ông Chương vẫn còn giữ lời.

Năm nào cũng có vài lần lên đồi.

Ngồi nhìn dãy núi ấy.

Có khi một giờ.

Có khi cả buổi chiều.

Không làm gì.

Chỉ ngồi.

Người ta hỏi:

“Ông ngắm gì mãi thế?”

Ông cười.

Ánh mắt xa xăm.

“Tôi đang đi cuộc hẹn.”

Một cuộc hẹn đã kéo dài hơn năm mươi năm.

Một cuộc hẹn mà một người vẫn đến.

Còn người kia mãi mãi không thể có mặt.

Nhưng điều khiến người nghe nghẹn lòng nhất là ông Chương chưa từng nói rằng mình thôi chờ.

Bởi với những người đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc, có những lời hứa không cần người kia quay lại mới được gọi là trọn vẹn.

Chỉ cần còn một người nhớ.

Thì cuộc hẹn ấy vẫn chưa bao giờ kết thúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn