mỗi người lính là một câu chuyện (160)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Pao vào một buổi chiều. Trong nhà có một cây đàn cũ, dây đã đứt hết.
“Tôi không thay dây,” ông nói.
Cây đàn này từng thuộc về một người trong đội.
Người đó hay chơi đàn vào những lúc nghỉ.
Không phải để biểu diễn.
Chỉ để mọi người nghe.
Có lúc hát theo.
Có lúc chỉ ngồi.
Nghe.
Một bài hát quen.
Lặp lại nhiều lần.
Không ai chán.
Nhưng rồi, một lần, tiếng đàn không còn nữa.
Cây đàn vẫn còn.
Nhưng dây đứt.
Không ai thay.
“Không ai biết chơi như nó,” ông Pao nói.
Không phải vì không thể.
Mà vì không muốn.
Vì có những giai điệu… chỉ gắn với một người.



