mỗi người lính là một câu chuyện (161)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Luyến khi bà đang dọn lại góc nhà. Một chiếc dép cao su cũ được đặt riêng một chỗ.
Chỉ một chiếc.
Không có đôi.
“Cái này… người ta mang về,” bà nói.
Người mang về là một đồng đội.
Ông chỉ nói:
“Còn lại cái này.”
Không kể thêm.
Không giải thích.
Chiếc dép không còn dùng được.
Nhưng vẫn giữ.
Không ai bỏ.
Không ai hỏi.
“Tôi không biết nó đi qua đâu,” bà nói,
“nhưng tôi biết… nó đã không đi hết đường.”
Một chiếc dép.
Một đoạn đường.
Một người không trở lại.


