mỗi người lính là một câu chuyện (162)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Lâm vào một buổi tối. Trong gian nhà thờ, một ngọn đèn dầu vẫn cháy.
Ánh sáng yếu.
Nhưng đều.
“Trước đây… có người hay ngồi đọc dưới đèn này,” ông nói.
Người đó là một người trong họ, trước khi đi chiến tranh.
Tối nào cũng đọc.
Không bỏ.
Dù mệt.
Dù bận.
Ngọn đèn luôn được thắp.
Sau khi người đó đi, ngọn đèn vẫn được giữ.
Vẫn thắp.
Nhưng không còn ai ngồi đọc.
Ông Lâm là người tiếp tục thắp đèn.
Không phải để đọc.
Chỉ để giữ.
“Ánh sáng không đổi,” ông nói,
“chỉ là người ngồi dưới nó… không còn nữa.”



