mỗi người lính là một câu chuyện (165)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Quý khi ông đang cầm một chiếc còi nhỏ. Ông thử đưa lên môi, nhưng không thổi.
“Ngày trước… dùng nhiều lắm,” ông nói.
Chiếc còi được dùng để báo hiệu, để gọi nhau trong những lúc cần giữ khoảng cách.
Trong nhóm, có một người thường dùng nó rất đúng lúc.
Không sớm.
Không muộn.
Chỉ cần nghe là biết phải làm gì.
Một lần, tiếng còi vang lên.
Ngắn.
Dứt khoát.
Mọi người phản ứng theo thói quen.
Nhưng sau đó… không còn tiếng thứ hai.
Không có tín hiệu tiếp.
Không có người điều chỉnh.
Chiếc còi được giữ lại.
Không ai dùng.
“Tôi không thổi nữa,” ông Quý nói,
“vì không biết ai sẽ nghe.”


