Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (169)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ23/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà Khuê vào một buổi sáng. Bà đang gấp một chiếc khăn tay nhỏ, từng nếp rất cẩn thận, như một thói quen đã lặp lại nhiều năm.

“Ông ấy… không bao giờ dùng nữa,” bà nói.

Người bà nhắc đến là chồng bà – một cựu chiến binh đã mất. Ông không kể nhiều về chiến tranh, nhưng có một chiếc khăn luôn giữ bên mình.

Không dùng.

Không giặt thường xuyên.

Chỉ gấp lại.

Cất đi.

Một lần, bà hỏi.

Ông im lặng rất lâu.

Rồi kể.

Rằng ngày đó, trong một lần nghỉ ngắn, có một người ngồi cạnh ông, mệt nhưng không nói.

Chỉ cúi xuống.

Hai tay đặt trên đầu gối.

Không khóc thành tiếng.

Chỉ im lặng.

Ông lấy chiếc khăn.

Định đưa.

Nhưng chưa kịp.

Người kia đã ngẩng lên.

Cười.

Nói nhỏ:

“Không sao.”

Rồi đứng dậy.

Đi tiếp.

Chiếc khăn vẫn trong tay ông.

Không dùng.

Không đưa.

Sau đó, ông không còn gặp lại người đó nữa.

“Tôi không biết… lúc đó có nước mắt không,” ông nói,
“nhưng tôi biết… mình đã không kịp.”

Sau chiến tranh, ông không dùng lại chiếc khăn.

Chỉ giữ.

Gấp.

Cất.

Như giữ lại một khoảnh khắc chưa kịp hoàn thành.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (169) | Câu chuyện thời hoa lửa