Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (17)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ14/06/2026khà a sơn (xã pà cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi gặp ông Bình trong căn nhà nhỏ đầy những kỷ vật cũ.

Trên bàn có một chiếc đồng hồ đeo tay đã ngừng chạy từ rất lâu.

Kim giờ dừng ở số bốn.

Kim phút dừng ở số mười hai.

4 giờ chiều.

Chính xác.

“Tôi chưa sửa,” ông nói.

Người chủ đầu tiên của chiếc đồng hồ là một người đồng đội.

Hai người gắn bó với nhau suốt nhiều năm.

Người ấy rất quý chiếc đồng hồ này.

Ngày nào cũng lau.

Cũng chỉnh giờ.

Cũng xem rất cẩn thận.

Có lần ông Bình đùa:

“Giữ kỹ thế làm gì?”

Người kia cười:

“Để còn biết lúc nào được về.”

Một câu nói khiến ông nhớ mãi.

Sau này chiếc đồng hồ được gửi lại cho ông.

Khi nhận, kim đồng hồ đã đứng yên.

Không chạy nữa.

Nhiều người bảo đem sửa.

Ông không đồng ý.

“Để vậy thôi.”

Bởi ông biết.

Có những chiếc đồng hồ không hỏng.

Chỉ là thời gian của một con người đã dừng lại ở một khoảnh khắc nào đó.

Và người ở lại không đủ can đảm để cho nó chạy tiếp.

Ông Bình cầm chiếc đồng hồ trong lòng bàn tay.

Nhìn thật lâu.

Rồi nói rất khẽ:

“Đôi khi điều đau nhất không phải là thời gian trôi đi.

Mà là có một khoảng thời gian… mãi mãi đứng lại trong tim mình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn