Cựu chiến binh

mỗi người lính là một câu chuyện (176)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ24/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Cảnh khi ông đang buộc lại một chiếc võng cũ giữa hai cột nhà. Dây võng đã sờn, nhưng vẫn chắc.

“Ngày xưa… cái này quý lắm,” ông nói.

Trong những chặng nghỉ ngắn, chiếc võng là nơi hiếm hoi để ngả lưng đúng nghĩa. Không phải lúc nào cũng có.

Người đi cùng ông là người rất thích nằm võng.

Không phải vì lười.

Mà vì mỗi lần nằm, người đó đều nói:

“Ngủ một chút… tỉnh táo đi tiếp.”

Một lần, họ cùng buộc võng.

Chia nhau.

Người nằm.

Người ngồi.

Đổi lượt.

Rất đơn giản.

Nhưng đủ để hồi lại sức.

Trong một lần nghỉ như vậy, người đó vừa nằm xuống, chưa kịp ngủ sâu, đã phải dậy tiếp tục đi.

Chiếc võng vẫn còn buộc.

Nhưng không còn ai quay lại nằm.

Ông Cảnh tháo xuống.

Mang theo.

Sau này, ông vẫn buộc lại.

Nhưng ít khi nằm.

“Tôi không quen nằm một mình,” ông nói.

Chiếc võng vẫn đung đưa.

Nhưng không còn giấc ngủ chung như trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (176) | Câu chuyện thời hoa lửa