mỗi người lính là một câu chuyện (177)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Páo bên một bếp lửa nhỏ. Lửa cháy không lớn, chỉ đủ ấm, đủ sáng một góc nhà.
“Ngày trước… có người nhóm lửa như thế này,” ông nói.
Ông kể rằng trong những năm chiến tranh, có một nhóm người từng dừng chân gần bản. Họ không ở lâu, nhưng để lại nhiều ký ức cho người dân.
Trong nhóm đó, có một người rất hay nhóm lửa.
Không cần nhắc.
Không cần ai phân công.
Chỉ lặng lẽ làm.
Nhóm lửa xong, người đó không ngồi gần.
Chỉ nhìn từ xa.
Đảm bảo lửa cháy đều.
Một lần, khi lửa vừa lên, người đó đứng dậy, rời đi.
Không ai để ý ngay.
Chỉ khi cần thêm củi, người ta mới nhận ra.
Ngọn lửa vẫn cháy.
Nhưng người nhóm… không còn.
Sau này, mỗi lần nhóm lửa, ông Páo vẫn nhớ đến người đó.
“Lửa thì dễ nhóm lại,” ông nói,
“nhưng người nhóm… không quay lại.”
Ngọn lửa trước mặt tôi cháy đều.
Nhỏ.
Nhưng ấm.
Giống như ký ức – không lớn, nhưng không bao giờ tắt



