mỗi người lính là một câu chuyện (184)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Lành khi bà đang ngồi bên hiên nhà, tay cầm một chiếc lược nhựa đã gãy vài răng. Bà vuốt nhẹ lên mặt lược như một thói quen.
“Cái này… anh tôi hay dùng,” bà nói.
Ngày trước, anh bà không phải người cầu kỳ. Nhưng mỗi sáng, trước khi đi, anh vẫn chải tóc.
Không lâu.
Không kỹ.
Chỉ vài lần kéo lược qua tóc.
Rồi đi.
Một thói quen nhỏ.
Nhưng đều đặn.
Sau khi anh đi, chiếc lược vẫn nằm trong nhà.
Không ai dùng.
Không ai bỏ.
Có lần, bà Lành thử cầm lên.
Chải.
Nhưng rồi đặt xuống.
“Không giống,” bà nói.
Không phải vì chiếc lược gãy.
Mà vì người dùng đã không còn.
Chiếc lược được giữ lại.
Không sửa.
Không thay.
Như giữ lại một buổi sáng đã dừng lại ở đó.


