mỗi người lính là một câu chuyện (189)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Như vào một buổi chiều. Bà lấy ra một mảnh giấy nhỏ, được gấp rất kỹ, bốn nếp rõ ràng.
“Cái này… nó viết,” bà nói.
Đó là mảnh giấy của em trai bà, viết trước khi đi.
Không phải thư.
Chỉ là vài dòng ngắn.
Dặn dò.
Những điều rất đơn giản.
Giữ gìn sức khỏe.
Chăm sóc gia đình.
Không có gì lớn lao.
Không có lời hứa.
Chỉ là những điều thường ngày.
Bà đã đọc.
Nhiều lần.
Nhưng không bao giờ đọc hết một lượt.
“Có đoạn… tôi dừng,” bà nói.
Không phải vì không hiểu.
Mà vì không muốn đi đến dòng cuối.
Vì dòng cuối… không có tiếp.
Không có phần sau.
Mảnh giấy vẫn được gấp lại.
Giữ nguyên.
Không ai viết thêm.
Không ai sửa.
Một lời dặn.
Không bao giờ được nói tiếp.



