Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (194)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Dũng khi ông mở một chiếc hộp diêm cũ. Bên trong vẫn còn vài que, nhưng đã ẩm, khó cháy.

“Ngày trước… quý lắm,” ông nói.

Trong những ngày di chuyển, mỗi que diêm đều được dùng cẩn thận. Không ai lãng phí.

Người đi cùng ông là người rất tiết kiệm.

Luôn giữ lại những que diêm chưa dùng.

Có lần, ông Dũng định châm lửa, nhưng làm gãy que.

Người kia không trách.

Chỉ đưa thêm một que khác.

Nói nhỏ:

“Dùng từ từ thôi.”

Một câu nói nhẹ.

Nhưng khiến ông nhớ.

Trong một lần, người đó là người cuối cùng châm lửa.

Ngọn lửa lên.

Nhưng sau đó… không còn ai châm tiếp.

Chiếc hộp diêm còn lại.

Ông giữ.

Không dùng nữa.

“Tôi không muốn hết,” ông nói,
“vì hết rồi… là không còn gì để giữ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (194) | Câu chuyện thời hoa lửa