mỗi người lính là một câu chuyện (195)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Tài vào một buổi tối. Ông dẫn tôi đi trên một con đường nhỏ, đất khô, dễ nghe rõ từng bước chân.
“Ngày trước… đi đêm nhiều,” ông nói.
Trong những lần di chuyển ban đêm, tiếng bước chân là thứ giúp người ta biết mình không đi một mình.
Không cần nhìn.
Chỉ cần nghe.
Người đi cùng ông có bước chân rất đều.
Không nhanh.
Không chậm.
Luôn giữ nhịp.
Ông đi phía trước.
Nghe phía sau.
Biết người kia vẫn ở đó.
Có lần, ông dừng lại.
Tiếng bước chân phía sau cũng dừng.
Ông quay lại.
Cười.
Không nói.
Rồi đi tiếp.
Những bước chân lại nối nhau.
Cho đến một đoạn.
Ông không còn nghe thấy tiếng phía sau nữa.
Ông dừng.
Chờ.
Không có.
Ông gọi.
Không có.
Chỉ còn tiếng của chính mình.
Sau đó, ông vẫn phải đi tiếp.
Nhưng ông nói:
“Từ đó… tôi không đi nhanh nữa.”
Không phải vì mệt.
Mà vì không còn ai bước cùng nhịp.
Giờ đây, mỗi lần đi trên con đường này, ông vẫn đi chậm.
Như chờ.
Dù biết… sẽ không còn tiếng bước chân thứ hai.



