Cựu chiến binh

mỗi người lính là một câu chuyện (204)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Long khi ông đang cầm một đoạn dây dù, đã cứng lại vì thời gian. Trên đó có một nút thắt rất chặt.

“Cái này… tôi không tháo,” ông nói.

Ngày trước, mỗi người đều phải buộc đồ rất chắc. Một nút lỏng có thể khiến mất đồ, hoặc gây nguy hiểm.

Người buộc dây cho ông Long là một người rất khéo.

Nút thắt luôn chắc.

Nhưng dễ tháo.

Có lần, ông Long hỏi:

“Sao buộc nhanh thế?”

Người kia cười:

“Làm quen rồi.”

Một kỹ năng.

Một thói quen.

Một sự cẩn thận.

Trong một lần, người đó buộc lại dây ba lô cho ông.

Nút thắt chắc.

Đúng.

Không cần chỉnh lại.

Nhưng sau đó… không còn ai buộc lại cho ông nữa.

Chiếc dây vẫn còn.

Nút thắt vẫn đó.

Ông không tháo.

“Tôi không tháo,” ông nói,
“vì đó là lần cuối họ buộc.”

Một nút thắt nhỏ.

Nhưng giữ lại một bàn tay đã từng làm rất nhiều điều… mà không ai để ý hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (204) | Câu chuyện thời hoa lửa