Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (206)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà Sâm vào một buổi sáng rất sớm. Ánh nắng chưa vào hết trong nhà, bà đã ngồi bên bàn, trước mặt là một chiếc hộp nhỏ. Bà mở ra, lấy một chiếc cúc áo đã ngả màu.

“Cái này… rơi lại,” bà nói.

Người con trai của bà trước khi đi không để lại nhiều thứ. Không có đồ quý, không có kỷ vật lớn. Chỉ là những thứ rất nhỏ, rất đời thường.

Chiếc cúc áo này vốn nằm trên chiếc áo anh hay mặc. Một lần, nó rơi ra khi anh thay áo.

Bà nhặt lên.

Định khâu lại.

Nhưng rồi anh nói:

“Để vậy cũng được mẹ ạ.”

Một câu nói rất nhẹ.

Không ai nghĩ nó lại trở thành thứ còn lại lâu nhất.

Sau khi anh đi, chiếc áo không còn.

Những thứ khác cũng dần mất đi theo thời gian.

Chỉ còn chiếc cúc.

Nhỏ.

Không giá trị.

Nhưng lại là thứ bà giữ kỹ nhất.

“Tôi từng nghĩ khâu lại,” bà nói,
“nhưng rồi… không biết khâu vào đâu.”

Vì chiếc áo đã không còn.

Và người mặc… cũng không trở lại.

Chiếc cúc nằm trong lòng bàn tay bà.

Nhỏ đến mức có thể rơi đi bất cứ lúc nào.

Nhưng bà giữ rất chặt.

Như giữ một điều tưởng như không đáng kể… nhưng lại là phần còn lại rõ nhất của một con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (206) | Câu chuyện thời hoa lửa