Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (207)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Tám vào một buổi chiều. Ông kể chuyện không nhanh, từng đoạn ngắt quãng, như phải chọn lại từng ký ức.

“Có một lần… tôi nghe ‘đợi chút’,” ông nói.

Ngày đó, họ đang di chuyển. Không có gì đặc biệt. Một chặng như bao chặng khác.

Người đi sau ông là một người quen. Không thân thiết lắm, nhưng đi cùng đủ lâu để hiểu nhau.

Khi ông bước nhanh hơn một đoạn, phía sau có tiếng gọi:

“Đợi chút.”

Không to.

Không gấp.

Chỉ là một lời nhắc rất bình thường.

Ông quay lại.

Gật đầu.

Dừng lại.

Chờ.

Người kia bước tới.

Hai người đi tiếp.

Không nói thêm gì về câu đó.

Một khoảnh khắc rất nhỏ.

Như hàng trăm lần khác.

Nhưng sau đó, trong một đoạn khác, ông không còn nghe thấy tiếng gọi đó nữa.

Ông vẫn đi.

Nhưng không ai gọi “đợi chút” nữa.

Không ai nhắc.

Không ai giữ nhịp.

“Tôi vẫn nhớ cái giọng đó,” ông nói,
“không to… nhưng đủ để mình dừng lại.”

Giờ đây, mỗi khi ông bước nhanh hơn, ông vẫn có thói quen dừng lại một chút.

Không phải vì mệt.

Mà vì như vẫn chờ… một tiếng gọi không còn nữa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
mỗi người lính là một câu chuyện (207) | Câu chuyện thời hoa lửa