mỗi người lính là một câu chuyện (209)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp anh Hợp khi anh mở một cuốn sổ cũ. Giữa các trang, có một chiếc lá khô được ép lại, đã chuyển sang màu nâu sẫm.
“Cái này… cậu tôi để lại,” anh nói.
Không ai biết chiếc lá đó được ép từ khi nào.
Không có ghi chú.
Không có ngày tháng.
Chỉ nằm giữa trang giấy.
Im lặng.
Anh Hợp từng hỏi.
Nhưng không ai trả lời được.
Người giữ cuốn sổ chỉ nói:
“Ông ấy giữ rất lâu.”
Chiếc lá không đặc biệt.
Không phải loại hiếm.
Không có hình dạng nổi bật.
Nhưng được giữ lại.
Cẩn thận.
Không bị gãy.
Không bị rơi.
“Có thể… đó là một ngày nào đó,” anh nói,
“một ngày mà ông muốn giữ lại.”
Nhưng ngày đó là gì… không ai biết.
Chiếc lá vẫn nằm đó.
Không đổi.
Nhưng mùa mà nó thuộc về… đã không còn quay lại.



