Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (212)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ25/03/2026Khà A Sơn (xã pà cò)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Thành vào một buổi chiều rất yên. Ông không kể ngay. Chỉ ngồi, hai bàn tay đặt lên nhau, như đang nhớ lại một cảm giác đã cũ.

“Mình nhớ nhất… là cái nắm tay,” ông nói.

Ngày đó, trong một tình huống rất gấp, mọi thứ diễn ra nhanh hơn suy nghĩ. Không có thời gian chuẩn bị, không có lời dặn dò.

Chỉ có một khoảnh khắc.

Người đi cùng ông – người đã gắn bó suốt nhiều chặng đường – bất ngờ nắm lấy tay ông.

Không siết mạnh.

Nhưng chắc.

Rất chắc.

Ông cũng nắm lại.

Không nói gì.

Không cần nói.

Trong cái nắm tay đó có đủ tất cả: tin tưởng, dặn dò, và cả những điều không thể nói thành lời.

Nhưng nó diễn ra rất nhanh.

Nhanh đến mức ông chưa kịp hiểu hết.

Rồi… bàn tay kia buông ra.

Không phải vì muốn buông.

Mà vì không thể giữ.

Ông đứng đó.

Bàn tay vẫn còn cảm giác ấm.

Nhưng người kia… không còn.

“Tôi không nhớ mình đã nói gì,” ông nói,
“chỉ nhớ… mình chưa kịp nói hết.”

Nhiều năm sau, ông vẫn giữ thói quen nắm tay thật chặt mỗi khi tiễn ai đó.

Không phải vì sợ.

Mà vì biết… có những cái buông đến quá nhanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn