mỗi người lính là một câu chuyện (219)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Pía khi bà đang cầm một chiếc áo cũ. Trên vai áo có một vết rách, đã cũ nhưng chưa được vá lại.
“Cái này… tôi định vá,” bà nói.
Ngày đó, em trai bà mặc chiếc áo này khi đi làm. Một lần bị rách, bà nhìn thấy.
Bà nói:
“Để chị vá lại.”
Cậu em cười:
“Mai rồi vá.”
Một câu rất bình thường.
Như bao lần trì hoãn nhỏ trong cuộc sống.
Không ai nghĩ… “mai” đó sẽ không đến.
Chiếc áo được gấp lại.
Chưa vá.
Rồi em bà đi.
Không quay lại.
Chiếc áo vẫn còn.
Vết rách vẫn đó.
Bà không vá nữa.
“Tôi không biết vá cho ai,” bà nói,
“vì người mặc… không còn.”
Một vết rách nhỏ.
Nhưng từ lúc đó… không còn là chỗ cần sửa nữa.
Mà là một điều không thể chạm vào.


