mỗi người lính là một câu chuyện (22)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Mận khi bà đã gần chín mươi tuổi.
Trước sân nhà có một chiếc xe đạp cũ dựng dưới gốc mít.
Xe đã rỉ sét.
Lốp xẹp từ lâu.
Nhưng vẫn được giữ rất sạch.
Bà nói:
“Ngày trước nó hay đạp xe về.”
Người con trai của bà làm việc xa nhà.
Mỗi lần về đều đạp chiếc xe ấy từ đầu làng.
Từ xa đã nghe tiếng chuông leng keng.
Mẹ ở trong bếp nghe thấy là biết con về.
Không cần nhìn.
Không cần ai báo.
Chỉ cần tiếng chuông.
Là đủ.
Có những hôm đang nhóm bếp, nghe tiếng chuông xe ngoài ngõ.
Bà bỏ cả nồi cơm chạy ra.
Cười như trẻ nhỏ.
Sau này người con đi xa hơn.
Rồi không trở lại.
Nhưng nhiều năm liền, mỗi khi nghe tiếng chuông xe đạp ngoài đường, bà vẫn giật mình ngẩng đầu.
Ánh mắt sáng lên.
Rồi lại lặng xuống.
Một lần, đứa cháu hỏi:
“Bà tưởng ai thế?”
Bà cười:
“Bà quen rồi.”
Thực ra đó không phải thói quen.
Mà là nỗi nhớ đã ăn sâu đến mức trở thành phản xạ.
Giờ đây chiếc xe vẫn còn.
Tiếng chuông đã không còn vang nữa.
Nhưng người mẹ già ấy vẫn giữ chiếc xe như giữ lại âm thanh hạnh phúc nhất của cuộc đời mình.



