mỗi người lính là một câu chuyện (24)
mỗi người lính là một câu chuyện
Ông Hùng lấy từ ngăn kéo ra một chiếc harmonica đã cũ.
Những lỗ sáo đã mòn.
Lớp kim loại không còn sáng.
Ông nâng niu như một báu vật.
“Của thằng bạn tôi.”
Ngày ấy trong đơn vị có một người rất thích thổi harmonica.
Đi đâu cũng mang theo.
Những lúc nghỉ ngơi, anh lại lấy ra thổi vài giai điệu quen thuộc.
Tiếng nhạc không quá hay.
Nhưng khiến ai cũng thấy lòng nhẹ hơn.
Đặc biệt là tiếng cười của anh.
Rất sảng khoái.
Rất dễ lây.
Có lần anh đang thổi một bản nhạc mới học.
Thổi sai liên tục.
Cả nhóm cười ầm lên.
Anh cũng cười theo.
Nói:
“Mai tao thổi lại.”
Nhưng không có ngày mai ấy.
Chiếc harmonica được gửi lại cho ông Hùng.
Nhiều năm sau, ông thử thổi lại bản nhạc dở dang đó.
Nhưng không thể.
Không phải vì quên giai điệu.
Mà vì thiếu mất tiếng cười từng đi cùng nó.
“Âm thanh vẫn còn,” ông nói,
“nhưng người tạo ra nó thì không.”
Và đôi khi, điều người ta nhớ nhất không phải là bài hát.
Mà là người đã mang bài hát đến cuộc đời mình.



