mỗi người lính là một câu chuyện (27)
mỗi người lính là một câu chuyện
Ngày đầu năm, tôi đến thăm gia đình bà Thắm.
Mâm cơm cúng đã bày xong.
Bánh chưng.
Giò.
Xôi.
Gà luộc.
Tất cả đều được chuẩn bị rất chu đáo.
Nhưng điều khiến tôi chú ý là có một chiếc bát đặt riêng ở góc mâm.
Chiếc bát ấy cũ hơn những chiếc còn lại.
Hoa văn đã mờ.
Nhưng rất sạch.
“Từ ngày anh tôi đi đến giờ vẫn vậy,” bà nói.
Người anh trai ấy ngày trước rất thích ăn cơm bằng chiếc bát đó.
Không hiểu vì sao.
Nhưng lần nào ăn cơm cũng tìm đúng chiếc bát ấy.
Mẹ bà từng trêu:
“Bát nào chẳng như nhau.”
Anh chỉ cười.
“Con quen rồi.”
Sau này, khi anh không còn trở về nữa, chiếc bát được cất riêng.
Chỉ mang ra vào những dịp đặc biệt.
Tết.
Giỗ.
Ngày đoàn tụ gia đình.
Nhiều người bảo:
“Chỉ là một chiếc bát thôi.”
Nhưng với mẹ bà, đó không còn là chiếc bát nữa.
Mà là một chỗ ngồi.
Một khuôn mặt.
Một tiếng cười.
Một người con.
Cho đến tận những ngày cuối đời, bà cụ vẫn tự tay đặt chiếc bát ấy lên mâm.
Như thể người được chờ đợi chỉ đang về muộn một chút mà thôi.


