mỗi người lính là một câu chuyện (28)
mỗi người lính là một câu chuyện
Ông Tủa dẫn tôi lên một triền đồi đầy hoa dại.
Những bông hoa nhỏ màu tím rung rinh trong gió.
Ông chỉ xuống một khoảng đất.
Nơi chẳng có bia đá.
Chẳng có dấu mốc.
Chỉ có cỏ xanh.
Rồi kể.
Ngày ấy, trong một chuyến công tác, ông bị sốt nặng.
Không đi nổi.
Người đồng đội đi cùng đã dìu ông suốt nhiều cây số.
Cõng.
Đỡ.
Chia cho ông từng ngụm nước.
Từng miếng lương thực.
Có lúc ông kiệt sức.
Người kia vẫn động viên:
“Ráng lên.”
Nhờ vậy ông mới sống.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại, ông luôn muốn nói một câu:
“Cảm ơn.”
Nhưng chưa kịp nói.
Người đồng đội ấy đã đi xa mãi mãi.
“Tôi mang nợ một lời cảm ơn,” ông nói.
“Cả đời không trả được.”
Từ đó, năm nào ông cũng lên triền đồi này.
Mang theo một bó hoa dại.
Đặt xuống.
Lặng im.
Không ai nghe thấy.
Nhưng ông vẫn nói:
“Cảm ơn nhé.”
Có những lời cảm ơn đến rất muộn.
Nhưng vẫn cần được nói ra.
Dù người nghe chỉ còn trong ký ức.


