mỗi người lính là một câu chuyện (32)
mỗi người lính là một câu chuyện
Ngày còn nhỏ, tôi thường thấy một cụ ông ngồi trên chiếc ghế tre bên hiên nhà.
Sáng ngồi.
Chiều ngồi.
Nắng hay mưa cũng ngồi.
Chiếc ghế tre ấy đã theo ông gần như suốt cuộc đời.
Sau này tôi mới biết lý do.
Người con trai duy nhất của ông đi xa từ khi tuổi còn rất trẻ.
Ngày trước, mỗi buổi chiều đi làm về, anh thường ngồi đúng chiếc ghế ấy.
Uống chén nước.
Kể vài câu chuyện trong ngày.
Rồi mới vào nhà.
Sau ngày anh đi, cụ ông bắt đầu ngồi ở đó.
Ban đầu mọi người nghĩ chỉ vài hôm.
Nhưng rồi vài tháng.
Vài năm.
Rồi vài chục năm.
Ông vẫn ngồi.
Có hôm chẳng nói gì.
Chỉ nhìn xuống con đường trước nhà.
Nhìn những người đi qua.
Nhìn lũ trẻ lớn lên.
Nhìn mùa này nối tiếp mùa khác.
Có lần tôi hỏi:
“Cụ chờ ai à?”
Ông cười.
Ánh mắt hiền và rất buồn.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ để tôi nhớ mãi.
Ngày ông mất, chiếc ghế tre vẫn đặt ở đó.
Con cháu định bỏ đi.
Nhưng rồi lại thôi.
Bởi ai cũng hiểu.
Có những chiếc ghế không chỉ để ngồi.
Mà còn để giữ lại một đời chờ đợi.



