mỗi người lính là một câu chuyện (34)
mỗi người lính là một câu chuỵen
Tôi gặp ông Cường khi ông đang đi bộ trên con đường đất đỏ dẫn vào bản.
Con đường ấy giờ đã được bê tông hóa nhiều đoạn.
Nhưng vẫn còn vài khoảng đất đỏ như ngày xưa.
Ông bảo:
“Ngày trước chúng tôi đi trên con đường này.”
Khi còn trẻ.
Khi tóc còn xanh.
Khi trong lòng đầy ắp những ước mơ.
Ông nhớ rất rõ buổi sáng hôm ấy.
Nắng nhẹ.
Sương còn đọng trên cỏ.
Những chàng trai trong bản khoác ba lô bước đi.
Có người quay lại nhìn nhà lần cuối.
Có người giấu nước mắt.
Có người cười thật lớn để người thân yên lòng.
Trong số đó có người đã trở về.
Có người mãi mãi nằm lại.
Mỗi lần đi trên con đường này, ông Cường đều nhớ từng khuôn mặt.
Nhớ tiếng cười.
Nhớ lời hẹn.
Nhớ những giấc mơ tuổi trẻ.
Con đường giờ rộng hơn.
Đẹp hơn.
Nhưng những dấu chân năm ấy vẫn như còn in đâu đó.
Không nhìn thấy.
Nhưng chưa bao giờ mất đi.



