mỗi người lính là một câu chuyện (35)
mỗi người lính là một câu chuyện
Trong nhà ông Minh có một bức ảnh đen trắng đã ngả màu.
Đó là ảnh chụp tập thể của một nhóm thanh niên năm xưa.
Ai cũng trẻ.
Ai cũng cười rất tươi.
Ông Minh chỉ vào từng người.
Nhớ tên từng người.
Nhớ quê quán từng người.
Nhớ cả những câu chuyện nhỏ nhặt nhất.
Rồi bàn tay ông dừng lại ở một khuôn mặt.
Ông im lặng rất lâu.
“Đây là người hay kể chuyện nhất nhóm.”
Ông cười.
Nhưng mắt đỏ lên.
Người thanh niên trong ảnh thích kể chuyện cười.
Đi đến đâu cũng làm mọi người vui vẻ.
Có lần cả nhóm đi bộ hàng giờ dưới trời nắng.
Ai cũng mệt.
Anh vẫn nghĩ ra một câu chuyện khiến mọi người cười nghiêng ngả.
Nhờ thế đoạn đường như ngắn lại.
Sau này bức ảnh vẫn còn.
Nhưng mỗi lần nhìn vào, ông Minh luôn thấy một khoảng trống.
Không phải khoảng trống trên tấm ảnh.
Mà là khoảng trống trong lòng những người ở lại.
“Thời gian làm ảnh cũ đi,” ông nói.
“Nhưng không làm ký ức phai đi được.”
Ông cẩn thận đặt bức ảnh trở lại khung kính.
Như đặt lại cả một thời tuổi trẻ của mình.
Một thời có những người bạn đã sống rất đẹp.
Và được nhớ mãi, dù đã đi xa từ rất lâu.


