mỗi người lính là một câu chuyện (36)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp ông Lâm trong căn nhà nhỏ nằm cuối làng. Bên cửa sổ vẫn còn một chiếc radio cũ kỹ, lớp nhựa đã ngả màu vàng theo thời gian.
Ông nói chiếc radio ấy từng thuộc về một người hàng xóm.
Một người cha có đứa con trai duy nhất đi xa.
Ngày ấy chưa có điện thoại.
Tin tức rất hiếm.
Mỗi buổi tối, ông cụ lại mang radio ra cửa sổ.
Chỉnh anten thật cẩn thận.
Ngồi nghe.
Không bỏ sót một bản tin nào.
Nhiều đêm sóng yếu.
Tiếng rè rè chen lẫn tiếng phát thanh.
Ông vẫn ghé sát tai vào loa.
Lắng nghe.
Có hôm nghe xong thở phào.
Có hôm thức trắng.
Người trong nhà bảo:
“Bố đi ngủ đi.”
Ông chỉ lắc đầu.
“Biết đâu còn tin gì nữa.”
Năm tháng trôi qua.
Chiếc radio cũ dần.
Người cha cũng già đi.
Nhưng thói quen ấy không đổi.
Cho đến tận những ngày cuối đời.
Ông vẫn đặt radio bên cửa sổ.
Như đặt một hy vọng nhỏ nhoi cạnh mình.
Giờ đây chiếc radio không còn phát được nữa.
Nhưng con cháu vẫn giữ lại.
Bởi trong đó không chỉ có âm thanh.
Mà còn có cả tình thương và sự chờ đợi của một người cha suốt gần cả cuộc đời.



