mỗi người lính là một câu chuyện (4)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Mai vào một sáng sớm. Trước cửa nhà bà vẫn có một đôi dép nhựa cũ đặt ngay ngắn. Đôi dép đã bạc màu. Một quai còn được buộc lại bằng dây. “Của anh tôi,” bà nói. Ngày trước, anh bà có thói quen đi đâu về cũng để dép rất ngay ngắn trước cửa. Mẹ bà từng khen: “Thằng này cẩn thận.” Anh chỉ cười. Sau này anh đi. Đôi dép vẫn còn. Mẹ bà không cho ai dùng. Cũng không cất đi. Ngày nào bà cụ cũng lau sạch bụi trước cửa rồi đặt lại đôi dép đúng vị trí cũ. Có hôm gió thổi lệch. Bà cụ chống gậy ra chỉnh lại. Rất chậm. Rất kỹ. Người trong nhà bảo: “Dép cũ rồi mẹ bỏ đi.” Bà cụ lắc đầu: “Nó về còn có cái để đi.” Không ai nói thêm nữa. Nhiều năm sau, khi bà cụ mất, đôi dép vẫn ở đó. Bà Mai kể có lần định cất vào trong. Nhưng rồi lại mang ra. Đặt đúng chỗ cũ. “Để ngoài này,” bà nói khẽ,
“nhỡ đâu… anh ấy tìm không thấy cửa.”



