mỗi người lính là một câu chuyện (44)
mỗi người lính là một câu chuyện
Nhà bà Nhu nằm gần một con suối nhỏ. Mỗi chiều, tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim rừng tạo nên âm thanh rất đỗi bình yên.
Ngày còn nhỏ, em trai bà rất thích nghe chị hát.
Những đêm mất điện, hai chị em nằm trên sàn gỗ.
Bên ngoài tiếng côn trùng rả rích.
Bà hát.
Cậu em nằm nghe.
Rồi ngủ lúc nào không biết.
Có lần cậu nói:
“Sau này chị hát cho các cháu em nghe nhé.”
Bà cười:
“Được thôi.”
Một lời hứa rất đơn giản.
Nhưng cuộc đời lại không cho người em cơ hội thực hiện những dự định của mình.
Sau này, mỗi khi các cháu quây quần bên bà, bà vẫn hát những khúc ru năm xưa.
Chính những bài hát em trai từng thích nhất.
Có đứa cháu hỏi:
“Sao bà thuộc nhiều thế?”
Bà cười.
Ánh mắt xa xăm.
“Có người dặn bà phải nhớ.”
Nhiều năm đã trôi qua.
Giọng hát không còn trong trẻo như trước.
Nhưng những câu hát ấy vẫn vang lên mỗi tối.
Như một cách để người chị giữ trọn lời hứa với em trai mình.



