mỗi người lính là một câu chuyện (47)
mỗi người lính là một câu chuyện
Bản tôi ngày trước có một chiếc cầu tre nhỏ bắc qua con suối đầu làng. Mùa khô nước trong veo, nhìn thấy cả những viên sỏi dưới đáy. Mùa mưa nước dâng cao, tiếng chảy ào ào suốt ngày đêm.
Ngày ấy, chiều nào cũng có một người mẹ đi qua cây cầu đó.
Bà không mang theo gì nhiều.
Chỉ có chiếc khăn đội đầu và cây gậy tre.
Người con trai duy nhất của bà đã đi xa.
Nhưng bà vẫn giữ thói quen ra đầu bản mỗi buổi chiều.
Ban đầu mọi người nghĩ bà đi dạo.
Sau này mới biết bà ra để nhìn con đường dẫn về quê.
Có lần trời mưa rất lớn.
Người trong bản thấy bà vẫn lặng lẽ chống gậy qua cầu.
Họ hỏi:
“Bà đi đâu giữa trời mưa thế?”
Bà chỉ đáp:
“Ra xem đường có trơn không.”
Ai nghe cũng hiểu.
Con đường ấy sẽ không còn người bà chờ đợi đi qua nữa.
Nhưng người mẹ thì vẫn muốn ra nhìn.
Muốn biết con đường có còn nguyên vẹn.
Có còn dẫn về nhà như ngày nào.
Nhiều năm sau, cây cầu tre được thay bằng cầu bê tông.
Người mẹ ấy cũng đã đi xa.
Nhưng người già trong bản vẫn nhớ hình ảnh một dáng người nhỏ bé, chiều nào cũng chậm rãi bước qua cầu, mang theo một nỗi nhớ dài hơn cả dòng suối chảy dưới chân mình.


