mỗi người lính là một câu chuyện (52)
Tôi gặp bà Hương vào một buổi sáng mưa nhẹ. Trong căn nhà gỗ đã cũ, bà mở chiếc tủ nhỏ đặt ở góc buồng. Từ ngăn kéo cuối cùng, bà lấy ra một chiếc khăn mùi soa màu trắng đã ngả vàng theo thời gian.
Bà vuốt nhẹ từng nếp gấp.
Ánh mắt xa xăm.
“Anh tôi để lại.”
Ngày ấy, anh là con cả trong gia đình.
Mẹ đau yếu thường xuyên.
Các em còn nhỏ.
Mọi việc trong nhà gần như một tay anh gánh vác.
Đi làm đồng.
Chẻ củi.
Gùi ngô.
Việc gì anh cũng làm.
Nhưng điều mọi người nhớ nhất không phải sức khỏe hay sự chịu khó.
Mà là sự chu đáo.
Mỗi lần đi đâu xa, anh đều dặn dò từng người.
Dặn em gái học hành.
Dặn em trai đỡ đần mẹ.
Dặn cả chuyện giữ gìn mảnh vườn sau nhà.
Trước ngày đi xa, anh đưa chiếc khăn cho em gái.
Rồi cười:
“Giữ hộ anh.”
Bà Hương lúc ấy còn trẻ.
Nhận chiếc khăn mà không nghĩ ngợi gì.
Chỉ nghĩ vài tháng nữa anh sẽ trở về lấy lại.
Không ngờ đó lại là món đồ cuối cùng bà được nhận từ anh.
Hơn nửa thế kỷ đã qua.
Chiếc khăn đã cũ.
Nhưng vẫn được gấp ngay ngắn.
Giữ nguyên như ngày đầu tiên.
Bà nói:
“Không phải tôi giữ chiếc khăn.”
Rồi khẽ mỉm cười.
“Tôi đang giữ lời dặn của anh.”


