Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (54)

Phú Thọ24/06/2026khà a sò (xã pà cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều Chủ nhật nào cũng vậy.

Bà cụ Maria lại chống gậy đến nhà thờ.

Con đường từ nhà đến đó không xa.

Nhưng với một người đã ngoài tám mươi tuổi thì cũng không hề dễ dàng.

Nhiều người đề nghị đưa bà đi.

Bà đều từ chối.

Bà muốn tự mình bước từng bước.

Ngày trước, người con trai của bà thường đi lễ cùng mẹ.

Hai mẹ con ngồi ở hàng ghế quen thuộc.

Cùng cầu nguyện.

Cùng hát thánh ca.

Sau này, chỉ còn một mình bà.

Nhưng chiếc ghế bên cạnh vẫn để trống.

Không ai ngồi vào.

Mỗi lần tiếng chuông chiều vang lên, bà lại khẽ nhắm mắt.

Lời cầu nguyện không dài.

Không cầu cho bản thân.

Không cầu cho cuộc sống khá hơn.

Chỉ cầu mong người con của mình được bình yên.

Suốt mấy chục năm.

Chưa một lần quên.

Người trong giáo xứ nói rằng, điều khiến họ xúc động nhất không phải là nước mắt của bà.

Mà là sự bền bỉ của tình mẫu tử.

Một tình yêu đi cùng bà qua gần cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn