Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (56)

Phú Thọ24/06/2026hà văn hiếu (xã pà cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện tôi nghe xong nhiều năm vẫn không quên.

Câu chuyện của mẹ Sâm là một trong số đó.

Ngày tôi đến gặp, mẹ đã ngoài chín mươi tuổi.

Lưng còng xuống.

Mái tóc bạc trắng như mây.

Đôi mắt đã mờ nhưng vẫn rất sáng mỗi khi nhắc đến người con trai của mình.

Mẹ bảo:

“Con biết không, điều mẹ nhớ nhất không phải ngày nó đi.”

Tôi ngạc nhiên.

Thông thường người ta luôn nhớ ngày chia xa.

Nhưng mẹ lắc đầu.

“Mẹ nhớ ngày cuối cùng nó gọi mẹ.”

Rồi mẹ bắt đầu kể.

Đó là một ngày mùa đông.

Gió mùa tràn về.

Cái lạnh len qua từng khe cửa.

Buổi sáng hôm ấy, người con trai chuẩn bị lên đường.

Mẹ dậy rất sớm.

Nấu nồi cơm.

Luộc mấy quả trứng.

Gói thêm ít muối vừng.

Những thứ giản dị nhất của một gia đình nghèo.

Khi mọi thứ đã xong, anh khoác ba lô lên vai.

Bước ra sân.

Đi được vài bước lại quay đầu nhìn mẹ.

Rồi cười.

“Mẹ ơi!”

Mẹ đáp:

“Ừ.”

“Con đi nhé.”

“Ừ.”

Anh lại đi thêm vài bước.

Rồi quay lại.

“Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Mẹ cười:

“Lo việc của con đi.”

Đó là cuộc trò chuyện rất bình thường.

Ngắn ngủi.

Không ai nghĩ đó là lần cuối.

Nhiều năm sau, mẹ vẫn nhớ rõ từng chữ.

Nhớ rõ cả giọng nói.

Nhớ cả nụ cười.

Nhớ cả ánh mắt của người con trai trong buổi sáng lạnh giá ấy.

Mẹ bảo:

“Bây giờ già rồi, nhiều chuyện quên lắm.”

Rồi mẹ chỉ tay lên ngực.

“Nhưng tiếng nó gọi mẹ thì còn nguyên ở đây.”

Tôi nhìn người mẹ già ngồi lặng trước hiên nhà.

Bỗng thấy thời gian thật kỳ lạ.

Nó có thể làm mái tóc bạc đi.

Có thể làm đôi mắt mờ đi.

Có thể làm ký ức phai nhạt.

Nhưng có những tiếng gọi yêu thương thì mãi mãi không mất.

Dù đã qua hơn nửa thế kỷ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn