Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (57)

Phú Thọ24/06/2026vàng a đua (xã pà cò)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tấn năm nay đã gần tám mươi tuổi.

Mỗi năm vào tháng Bảy, ông đều đi một quãng đường rất xa.

Dù trời nắng.

Dù trời mưa.

Dù sức khỏe yếu đến đâu.

Ông vẫn đi.

Tôi hỏi vì sao.

Ông mở chiếc ví cũ.

Lấy ra một tấm ảnh đen trắng.

Trong ảnh là hai chàng trai trẻ.

Đứng cạnh nhau.

Cười rất tươi.

“Một người là tôi.”

Ông nói.

“Người còn lại là bạn tôi.”

Rồi ông kể.

Ngày ấy hai người thân nhau như anh em ruột.

Cùng ăn.

Cùng ngủ.

Cùng chia nhau từng ngụm nước.

Có lần giữa đêm khuya, hai người ngồi nói chuyện về tương lai.

Người bạn đột nhiên bảo:

“Nếu sau này tao không về được, mày thay tao về thăm mẹ nhé.”

Ông Tấn cười lớn.

Mắng bạn mình nói gở.

Nhưng người kia vẫn nghiêm túc.

“Nhớ nhé.”

Ông gật đầu.

Không ngờ lời hứa ấy theo mình suốt cả cuộc đời.

Những năm sau đó, ông trở về.

Còn người bạn thì mãi mãi ở lại tuổi đôi mươi.

Ngày đầu tiên về quê, việc đầu tiên ông làm là tìm đến nhà bạn.

Ông gặp người mẹ già.

Bà run run cầm tay ông.

Khóc rất lâu.

Từ đó đến nay.

Mỗi dịp giỗ.

Mỗi dịp Tết.

Mỗi dịp tháng Bảy.

Ông đều đến.

Có năm đi xe đạp.

Có năm đi xe khách.

Có năm phải chống gậy.

Nhưng chưa bao giờ vắng mặt.

“Tôi giữ lời hứa thôi.”

Ông nói nhẹ nhàng.

Nhưng tôi biết để giữ một lời hứa suốt năm mươi năm không phải chuyện dễ.

Nhất là khi lời hứa ấy được giữ bằng cả tình đồng đội.

Bằng cả một đời người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn