mỗi người lính là một câu chuyện (58)
Trong chiếc hộp nhỏ đặt trên bàn thờ gia đình có một chiếc lược gỗ.
Răng lược đã mòn.
Màu gỗ đã sẫm lại theo năm tháng.
Nhưng chưa bao giờ bị bỏ đi.
Người làm chiếc lược ấy là anh trai của bà Lý.
Ngày còn trẻ, anh rất khéo tay.
Mỗi khi rảnh lại ngồi đẽo gỗ.
Làm cán dao.
Làm thìa.
Làm lược.
Chiếc lược này được anh làm tặng mẹ.
Ngày tặng, anh cười:
“Mẹ dùng cho đẹp nhé.”
Mẹ mắng yêu:
“Già rồi còn đẹp gì nữa.”
Nhưng từ đó, ngày nào bà cũng dùng.
Sáng chải tóc.
Chiều chải tóc.
Tối trước khi đi ngủ cũng chải tóc.
Sau ngày con đi xa, chiếc lược càng được giữ gìn cẩn thận hơn.
Có lần bị gãy một chiếc răng.
Mẹ không bỏ.
Cũng không thay.
Bà chỉ lấy khăn bọc lại thật kỹ.
Rồi tiếp tục dùng.
Năm tháng trôi qua.
Mái tóc người mẹ từ đen chuyển sang bạc.
Rồi bạc trắng như sương.
Nhưng chiếc lược vẫn còn.
Cho đến tận ngày cuối đời.
Trước khi nhắm mắt, bà còn dặn con cháu:
“Đừng làm mất chiếc lược của anh.”
Bởi với người mẹ ấy.
Chiếc lược không đơn thuần là vật dụng.
Nó là bàn tay của người con trai.
Là tình yêu.
Là nỗi nhớ.
Là cả một phần cuộc đời mà bà không bao giờ muốn đánh mất.


