Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (60)

Phú Thọ24/06/2026vàng a đàng (xã pà cò)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Páo vào một chiều mưa đầu hạ. Căn nhà gỗ nằm nép dưới chân núi, phía trước là khoảng sân nhỏ đã phủ đầy rêu xanh.

Ông lấy từ chiếc hòm cũ ra một xấp giấy được buộc bằng sợi dây vải bạc màu.

Ông mở rất chậm.

Như sợ thời gian sẽ làm những trang giấy ấy tan biến.

Trong xấp giấy có một lá thư đặc biệt.

Không tem.

Không phong bì.

Cũng không có địa chỉ người nhận.

Chỉ có vài dòng chữ viết bằng mực tím đã nhòe theo năm tháng.

Đó là lá thư người mẹ của liệt sĩ viết sau ngày nhận tin dữ.

Nhưng bà không gửi cho ai cả.

Bà viết cho chính người con trai của mình.

Trong thư, bà kể chuyện con chó vàng vẫn nằm ở bậc cửa mỗi chiều.

Kể chuyện cây mận trước nhà năm nay sai quả.

Kể chuyện em gái đã biết dệt vải.

Kể chuyện lúa trên nương tốt hơn năm trước.

Những điều rất bình thường.

Những điều mà bất cứ người con nào khi đi xa cũng muốn biết.

Bà viết như thể con mình vẫn còn ở một nơi nào đó.

Vẫn sẽ nhận được thư.

Vẫn sẽ đọc từng dòng.

Vẫn sẽ mỉm cười khi biết quê nhà bình yên.

Ông Páo kể rằng sau đó bà còn viết thêm nhiều lá thư khác.

Mỗi khi nhớ con quá, bà lại viết.

Viết xong thì gấp lại.

Cất vào hòm.

Không gửi.

Không ai đọc.

Cho đến tận khi bà mất.

Mọi người mới biết trong chiếc hòm ấy có hàng chục lá thư như vậy.

Tôi cầm tờ giấy đã úa màu.

Nhìn những nét chữ run run của một người mẹ.

Bỗng thấy nghẹn nơi cổ họng.

Bởi đôi khi, tình yêu lớn nhất không nằm ở những điều được nói ra.

Mà nằm ở những điều mãi mãi không thể gửi tới người mình thương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn