mỗi người lính là một câu chuyện (61)
qua.
Chiếc ghế ấy vẫn ở đó.
Lặng lẽ.
Trống vắng.
Nhưng chưa bao giờ bị cất đi.
Ông nói:
“Người ta bảo tôi sống với quá khứ.”
Ông nhìn chiếc ghế rồi khẽ cười.
“Không phải.”
“Tôi chỉ không muốn quên một người bạn.
qua.
Chiếc ghế ấy vẫn ở đó.
Lặng lẽ.
Trống vắng.
Nhưng chưa bao giờ bị cất đi.
Ông nói:
“Người ta bảo tôi sống với quá khứ.”
Ông nhìn chiếc ghế rồi khẽ cười.
“Không phải.”
“Tôi chỉ không muốn quên một người bạn.

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên