Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện (62)

Phú Thọ24/06/2026khà a sơn (xã pà cò)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu ngõ nhà bà cụ Tâm có một cây đào rất đẹp.

Mỗi độ Tết đến, hoa nở hồng cả khoảng sân.

Người trong xóm ai cũng thích.

Nhưng ít ai biết cây đào ấy gắn với một câu chuyện buồn.

Ngày trước, chính người con trai của bà là người trồng cây.

Khi cây còn nhỏ.

Chỉ cao ngang đầu gối.

Anh đào hố.

Tưới nước.

Chăm sóc từng ngày.

Rồi đùa với mẹ:

“Vài năm nữa đào nở đẹp lắm.”

“Con sẽ chụp ảnh cho mẹ.”

Mẹ cười.

Bảo:

“Lúc ấy mẹ già rồi.”

Anh đáp:

“Già thì càng phải chụp.”

Đó là một cuộc trò chuyện bình thường.

Giống hàng nghìn cuộc trò chuyện khác trong cuộc đời.

Nhưng rồi mùa xuân năm ấy đi qua.

Và lời hứa ấy mãi mãi không thực hiện được.

Năm đầu tiên cây đào nở hoa.

Người mẹ đứng dưới gốc cây khóc rất lâu.

Năm thứ hai.

Năm thứ ba.

Rồi nhiều năm nữa.

Bà vẫn đứng đó.

Lặng lẽ ngắm hoa.

Không còn khóc thành tiếng.

Chỉ nhìn thật lâu.

Như thể đang nhìn thấy hình bóng của người con trai năm nào.

Khi tôi gặp bà, cây đào đã rất lớn.

Còn bà thì đã bạc trắng mái đầu.

Nhưng mỗi độ xuân về.

Bà vẫn ra ngồi dưới gốc đào.

Đợi hoa nở.

Đợi ký ức trở về.

Đợi một người mà bà biết sẽ không bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn