Khác

mỗi người lính là một câu chuyện (65)

Phú Thọ24/06/2026Khà a Sơn (xã pà cò)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm cuối đời, bà nội tôi thường kể về những giấc mơ. Giấc mơ nào cũng giống nhau. Bà thấy con trai mình đang đi trên con đường dẫn vào bản. Con đường đất đỏ quanh co. Hai bên là nương ngô. Xa xa là những dãy núi xanh. Trong giấc mơ, anh vẫn trẻ như ngày ra đi. Vẫn nụ cười ấy. Vẫn dáng đi ấy. Vẫn giọng nói ấy. Anh đi từ từ. Mỉm cười nhìn mẹ. Như thể chưa từng có cuộc chia ly nào xảy ra. Mỗi lần tỉnh dậy. Bà thường ngồi lặng rất lâu. Không nói gì. Chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Có hôm bà cười. Có hôm bà khóc. Nhưng lần nào cũng nhắc lại một câu: “Đêm qua nó lại về.” Con cháu không ai nỡ nói gì. Bởi mọi người hiểu. Có những cuộc gặp gỡ chỉ còn tồn tại trong giấc mơ. Nhưng đối với một người mẹ. Như thế cũng đủ để trái tim được sưởi ấm thêm một thời gian nữa. Ngày bà mất. Người thân kể rằng đêm trước đó bà ngủ rất ngon. Trên môi vẫn còn một nụ cười rất nhẹ. Có lẽ trong giấc mơ cuối cùng ấy. Bà đã lại nhìn thấy người con trai của mình. Đang bước trên con đường quen thuộc. Trở về nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn