Thân nhân liệt sĩ, người có công

mỗi người lính là một câu chuyện

mỗi người lính là một câu chuyện

23/03/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp ông Nông Văn Sỹ vào một buổi chiều, khi ông đang ngồi ngoài hiên. Thỉnh thoảng ông đưa môi như định huýt sáo, nhưng rồi lại dừng.

“Tôi không huýt nữa,” ông nói.

Ngày đó, trong đơn vị có một người hay huýt sáo. Không phải để giải trí, mà như một cách giữ nhịp, giữ tinh thần.

Âm thanh rất nhỏ.

Chỉ đủ cho người đi gần nghe thấy.

Một đoạn giai điệu quen.

Không lời.

Nhưng ai cũng nhận ra.

Trong một lần hành quân, người đó lại huýt.

Nhẹ.

Đều.

Ông Sỹ đi phía sau.

Nghe.

Không nói.

Chỉ thấy dễ đi hơn.

Nhưng đoạn giai điệu đang dở thì dừng lại.

Đột ngột.

Không có nốt cuối.

Không có chuyển đoạn.

Chỉ dừng.

Ông bước lên.

Không nghe lại nữa.

Sau đó, ông không còn nghe tiếng huýt sáo đó trong suốt quãng đường còn lại.

“Tôi không huýt nữa,” ông nói,
“vì không biết đoạn tiếp theo.”

Sau chiến tranh, có lúc ông thử.

Nhưng luôn dừng giữa chừng.

Không bao giờ hoàn thành một đoạn nhạc.

Vì có những giai điệu… không còn người bắt đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn