Mỗi người lính là một câu chuyện (73)
mỗi người lính là một câu chuyện
Chiếc ba lô được treo ngay ngắn trên vách nhà, đã bạc màu theo thời gian. Những đường chỉ sờn, vài chỗ vá lại bằng vải khác màu, nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.
“Tôi không dùng nữa,” ông nói,
“nhưng không bỏ được.”
Tôi nhìn chiếc ba lô ấy khá lâu. Nó không chỉ là một vật dụng cũ.
Nó là một phần ký ức mà ông chưa bao giờ muốn rời xa.
Ông tên là Bùi Văn Nghị, từng làm công tác hậu cần.
Nhiệm vụ của ông là vận chuyển lương thực, thuốc men đến các đơn vị phía trước.
Chiếc ba lô ấy đã theo ông suốt những năm tháng chiến tranh.
“Có lúc nó nặng lắm,” ông kể,
“nhưng không bao giờ được bỏ.”
Không phải vì mệnh lệnh.
Mà vì bên trong là thứ mà đồng đội đang cần.
Trong một lần làm nhiệm vụ, ông và một người bạn thân cùng mang hàng đến một điểm tập kết.
Đường đi khó khăn, trời mưa lớn.
Đến một đoạn dốc trơn, người bạn của ông trượt chân.
Ngã xuống.
Bị thương nặng.
Ông cố gắng dìu bạn dậy.
Nhưng người đó lắc đầu:
“Cậu đi tiếp đi… hàng quan trọng.”
Ông do dự.
Nhưng rồi phải lựa chọn.
Ông đặt lại ba lô lên vai.
Đi tiếp.
Khi quay lại, người bạn đã không còn.
Chiếc ba lô vẫn còn.
Nhưng từ đó, nó không còn như trước.
“Lúc nào tôi đeo nó,” ông nói,
“cũng thấy như có thêm một người nữa.”
Sau chiến tranh, ông mang ba lô về.
Không sử dụng nữa.
Nhưng vẫn giữ.
“Tôi giữ nó… không phải vì kỷ niệm,” ông nói.
“Mà vì tôi không muốn quên.”
Chiếc ba lô cũ vẫn treo đó.
Im lặng.
Nhưng nó chứa đựng nhiều hơn bất kỳ lời kể nào.
Một phần của chiến tranh.
Một phần của tình đồng đội.
Và một phần của những điều không bao giờ có thể lấy lại.


