Mỗi người lính là một câu chuyện (77)
mỗi người lính là một câu chuyện
“Bố tôi vẫn nghe thấy tiếng bước chân.”
Cô nói điều đó rất bình thản.
Nhưng tôi hiểu, đó không phải là điều bình thường.
Cha của cô từng là một người lính.
Sau chiến tranh, ông trở về.
Cuộc sống tiếp tục.
Nhưng có những điều không dừng lại.
Ban đêm, ông thường tỉnh giấc.
Không phải vì tiếng động thật.
Mà như thể có ai đó đang đi.
Nhẹ.
Đều.
Ở đâu đó rất gần.
Cô kể rằng có lần, ông ngồi dậy giữa đêm, lắng nghe rất lâu.
Rồi nói:
“Họ vẫn đi.”
Cô không hiểu.
Khi còn nhỏ, cô nghĩ đó chỉ là thói quen.
Nhưng khi lớn lên, cô bắt đầu nhận ra.
Đó là ký ức.
Những năm tháng hành quân.
Những đoàn người nối nhau.
Những bước chân không dừng.
Chiến tranh đã qua.
Nhưng trong ông, âm thanh ấy vẫn còn.
Không rõ ràng.
Không cụ thể.
Nhưng không mất đi.
“Bố tôi không kể nhiều,” cô nói,
“nhưng tôi biết… ông nhớ.”
Ban ngày, ông sống như bình thường.
Làm việc.
Nói chuyện.
Chăm lo gia đình.
Nhưng ban đêm, có những lúc ông như trở về một nơi khác.
Một nơi chỉ có ông và những ký ức.
“Tôi không hỏi nữa,” cô nói,
“vì có những thứ… không cần hỏi.”
Tôi rời đi với một suy nghĩ rất lâu.
Chiến tranh không chỉ để lại những gì có thể nhìn thấy.
Nó còn để lại những âm thanh.
Những bước chân.
Những điều chỉ người trong cuộc mới nghe được.


