mỗi người lính là một câu chuyện (8)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi gặp bà Pó trong một chiều nhiều mây.
Bà kể ngày xưa cạnh nhà bà có một người mẹ rất hay hát ru.
Điều lạ là… con bà lúc ấy đã lớn từ lâu.
Người con trai ấy đi rồi không trở về.
Nhưng đêm nào bà cụ cũng ngồi bên cửa.
Đung đưa chiếc võng trống.
Và hát ru.
Ban đầu người trong xóm còn thấy lạ.
Sau rồi ai cũng quen.
Có những đêm rất khuya, cả xóm đã ngủ, vẫn nghe tiếng ru rất nhỏ vọng ra:
“À ơi…”
Buồn đến mức người nghe cũng không ngủ được.
Có lần bà Pó sang hỏi:
“Bà ru ai thế?”
Bà cụ nhìn chiếc võng rồi đáp:
“Nó hồi bé khó ngủ lắm.”
Nói xong lại tiếp tục hát.
Giọng đã run.
Có đoạn nghẹn lại.
Nhưng vẫn hát.
Như thể chỉ cần ngừng một chút thôi… thì người mình thương sẽ không còn tìm thấy đường về nữa.
Một đêm mùa đông, tiếng ru không còn vang lên nữa.
Người trong xóm chạy sang.
Thấy bà cụ đã nằm bên chiếc võng.
Hai bàn tay vẫn đặt trên sợi dây võng cũ.
Như còn đang ru dở một giấc ngủ rất dài.
Bà Pó kể đến đây thì quay mặt lau nước mắt:
“Có những người mẹ… đau đến mức quên mất mình đang sống cho ai nữa.”
(Nghe từ ông Đinh Văn Cảnh – em trai liệt sĩ)
Tôi gặp ông Cảnh đúng mùa lúa chín.
Trên vách nhà ông vẫn treo một chiếc mũ rơm cũ đã bạc màu.
“Anh tôi đội cái này,” ông nói.
Ngày trước, hai anh em thường đi gặt cùng nhau.
Trời nắng chang chang.
Mồ hôi chảy ướt lưng áo.
Nhưng ngoài đồng lúc nào cũng có tiếng gọi nhau í ới.
Người anh hay làm nhanh hơn.
Gặt xong phần mình lại quay sang phụ em.
Có lần ông Cảnh mệt quá ngồi xuống bờ ruộng.
Anh trai tháo mũ đội lên đầu em rồi nói:
“Che đi không say nắng.”
Một câu rất bình thường.
Nhưng ông nhớ mãi.
Sau này anh đi.
Chiếc mũ vẫn treo ở vách.
Mẹ ông không cho ai dùng.
Mỗi mùa gặt đến, bà lại lấy xuống phủi bụi.
Rồi treo lên lại.
Như thể người đội chiếc mũ ấy chỉ vừa mới đi đâu đó ngoài đồng thôi.
Ông Cảnh nói điều ông nhớ nhất không phải là khuôn mặt anh mình.
Mà là tiếng gọi nhau giữa ruộng lúa.
“Sau này đồng vẫn đông người,” ông nói,
“nhưng tôi không còn nghe thấy tiếng nào giống nữa.”



