mỗi người lính là một câu chuyện (83)
mỗi người lính là một câu chuyện
“Tôi không nhớ đường… nhưng tôi nhớ chỗ dừng.”
Ông nói khi dẫn tôi đến một khoảng đất trống giữa rừng. Không có dấu hiệu gì đặc biệt, chỉ là một chỗ bằng phẳng, cỏ mọc thấp.
“Chỗ này,” ông chỉ xuống đất,
“chúng tôi từng dừng lại.”
Ông tên là Đinh Văn Quang.
Trong một lần hành quân dài ngày, đơn vị ông dừng chân tại đây để nghỉ.
Không phải vì thuận tiện.
Mà vì không thể đi tiếp.
Một người trong đơn vị kiệt sức.
Không đứng dậy được nữa.
Mọi người vây quanh.
Không ai nói nhiều.
Không ai muốn nói ra điều họ nghĩ.
Sau một lúc, người đó bảo:
“Các anh đi tiếp đi.”
Không ai muốn đi.
Nhưng không thể ở lại lâu.
Cuối cùng, họ phải rời đi.
Để lại một người.
Ông nói rằng đó là lần duy nhất ông quay lưng lại mà không biết phía sau còn gì.
Sau chiến tranh, ông tìm lại khu vực đó.
Không dễ.
Nhưng ông vẫn tìm.
Không phải để tìm người.
Mà để nhớ rõ hơn.
“Phải biết mình đã bỏ lại ở đâu,” ông nói.


