mỗi người lính là một câu chuyện (84)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi không có tên đâu.”
Ông nói vậy khi tôi hỏi về giấy tờ ghi nhận.
Ông tên là Giàng A Sử.
Trong chiến tranh, ông giúp bộ đội rất nhiều.
Dẫn đường.
Giữ bí mật.
Cảnh báo.
Nhưng ông không thuộc đơn vị nào.
Không có giấy tờ.
Không có danh sách.
“Tôi chỉ làm thôi,” ông nói.
Không ai giao nhiệm vụ chính thức.
Không ai ghi chép.
Nhưng bộ đội biết ông.
Tin ông.
Có lần, ông phát hiện dấu hiệu lạ.
Người lạ trong rừng.
Ông không chờ.
Chạy báo.
Nhờ đó, đơn vị tránh được một tình huống nguy hiểm.
Sau chiến tranh, mọi thứ được thống kê.
Có tên.
Có danh hiệu.
Nhưng không có ông.
Ông không buồn.
“Tôi biết mình đã làm gì,” ông nói.
Tôi hỏi ông có tiếc không.
Ông lắc đầu:
“Không cần ai nhớ… miễn là việc mình làm có ích.”


