Cựu chiến binh

mỗi người lính là một câu chuyện (85)

mỗi người lính là một câu chuyện

Phú Thọ20/03/2026khà a sơn (xã pà cò)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi không có đồng hồ… tôi đếm bước.”

Ông nói câu đó khi tôi hỏi làm sao họ biết đã đi bao lâu.

Ông tên là Triệu Văn Hòa.

Trong những năm hành quân, thời gian không đo bằng giờ.

Mà bằng quãng đường.

Bằng sức.

Và bằng những bước chân.

Ông kể rằng khi đi trong rừng, không ai nhìn đồng hồ.

Không có ánh sáng.

Không có mốc.

Chỉ có cảm giác.

Và thói quen.

Ông bắt đầu đếm bước chân.

Một.

Hai.

Ba.

Cứ thế.

Đến một số nhất định, ông biết đã đi được một quãng.

Rồi lại bắt đầu lại.

Không ai yêu cầu ông làm vậy.

Nhưng ông làm.

Để không mất phương hướng.

Để biết khi nào cần dừng.

Trong một lần, đơn vị phải đi xuyên đêm.

Không nghỉ.

Không dừng.

Ông đếm suốt.

Không nhớ hết.

Chỉ nhớ rằng đến lúc dừng lại, chân ông không còn cảm giác.

“Nhưng vẫn phải biết mình đã đi bao xa,” ông nói.

Sau chiến tranh, ông không còn đếm bước nữa.

Nhưng có những lúc đi bộ, ông vẫn vô thức đếm.

Không phải để đo khoảng cách.

Mà như một thói quen không mất đi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn